Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 8

Chương 8: Để cho ta làm nữ nhân của ngươi đi.

Edit: Iss

Nhìn bàn tay không, Tiểu vương gia trên mặt tràn đầy bất đắc dĩ!

Ôn Nhu, người cũng như tên, thời điểm khi ánh mắt đầu tiên hắn nhìn thấy nàng, đã thích nàng !

Hắn muốn lấy nàng làm vợ, nhưng……

Nhưng Hoàng Thượng, lại đột nhiên hạ thánh chỉ, trực tiếp chỉ hôn cho hắn !

Hắn là Vương gia Hoàng Thượng sủng ái nhất, đương kim trên đời, tuấn mỹ vô song Tiểu vương gia!

Cũng là Hoàng Thượng yêu quý, hắn nghĩ là, Vương phi của hắn, có thể chính mình chọn lựa !

Nhưng là……

Nhưng là hắn chẳng thể nghĩ tới, Hoàng Thượng sẽ tứ hôn cho hắn a!

Tuy rằng, nữ nhân kia cũng là kinh thành đệ nhất mỹ nữ, nghe nói cũng là đệ nhất tài nữ, rất nhiều người đều muốn lấy về nhà, nhưng……

Nhưng hắn đã có người thích, đối với nữ nhân kia, hắn không có hứng thú!

“Tiểu vương gia, Ôn Nhu biết, nhưng……  Nhưng, ngươi cũng phải đón dâu , sẽ không muốn lại đây tìm ta nữa!”

Nước mắt, rốt cuộc nhịn không được tuôn rơi rớt xuống, bộ dáng lê hoa mang vũ, làm cho Tiểu vương gia nhìn càng thêm đau lòng!

Nàng ghen tị nữ nhân kia!

Nữ nhân kia, mỹ mạo, văn chương, đều trên nàng, mà nam nhân duy nhất nàng vừa ý, thế nhưng cũng là của nàng ta!

Vì cái gì?

Vì cái gì tất cả mọi thứ tốt, đều là của nàng ta???

Mà nàng, bất quá cũng chỉ là nữ nhân bình thường mà thôi!

“Ôn Nhu, không…… Cho ta thời gian, cho ta thời gian được không? Ta sẽ giải quyết cho nàng!!”

Hưu nàng ta, hắn nhất định có thể làm được!

Cho đến lúc này, hắn chỉ có thể cùng hứa hẹn với ôn nhu !

Lại vươn tay, lần này ôn nhu không có đẩy hắn ra, mà như con mèo nhỏ dựa sát vào trong lòng hắn!

“Nhưng là, nhưng là, nhưng nàng ấy là kinh thành đệ nhất mỹ nữ a……”

Bất an ngẩng đầu, tay lại cố ý đặt vào trong lòng hắn, làm như vô tâm vuốt ve cơ ngực rắn chắc của hắn!

Trong lúc vô tình, trên chỗ dấu tay kia nổi lên điểm đỏ, bàn tay trắng noãn nhỏ bé thuần thục khiêu khích , ôm lấy nam nhân của nàng, thân mình bỗng nhiên cứng đờ!

“Ôn Nhu, đừng hồ nháo!”

Bắt lấy tay nàng, Tiểu vương gia nhíu mày ngăn cản nói!

Hắn thích nàng, hắn tuy rằng phong lưu, nhưng đối với nàng, cũng là chân thật !

Không nghĩ để cho nàng hồ đồ theo chính mình, hắn cùng nàng, vẫn đều chưa có đột phá tầng cuối cùng kia!

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 7

Chương 7: Không cần chảy nước miếng

Edit: iss

Cẩn thận a cẩn thận, tên Nguyệt thiếu này cười mị hoặc như vậy, nhất định là có ý đồ bất lương gì đó!

Hắn rõ ràng chính là đang dùng mỹ nam kế a!

“Có!”

“Có điều kiện gì?”

Nha nha , đừng cười với ta đến yêu nghiệt như vậy chứ.

Nàng chỉ biết, thời buổi này làm gì có chuyện nào tốt bỗng dưng lại rơi xuống như vậy a.

Nàng Ngải Tâm Lam, mới không tin đâu!

“Không có!”

Nguyệt thiếu cười đến càng yêu nghiệt , mắt to hớp hồn, thất khiếu của Ngải Tâm Lam đã bị câu bay mất lục khiếu, đôi mắt tròn xoe , như thế nào cũng không chớp a !

“Tiểu Lam Lam, nguyện ý đi xuống đi thôi!”

Bạc thần khêu gợi hơi hơi chu lên, đôi môi đầy đặn đỏ mọng, dường như lướt qua hai má của Ngải Tâm Lam, mặt của Ngải Tâm Lam, đỏ đến như tôm hùm luộc chín, cơ hồ cái gì cũng không biết ……

Mà thanh âm của hắn, lại mang theo mị lực mê hoặc lòng người, thời điểm Ngải Tâm Lam hiểu được, chỉ cảm thấy đã có người đẩy nàng một cái……

“A……”

Thân mình không đứng vững, người đã ngã thẳng vào hình ảnh phía trước, dường như theo bản năng , móng vuốt của nàng vội vàng bắt lấy, tựa hồ bắt được cái gì……

“Shit! Nữ nhân, buông tay cho ta……”

Bên tai, tựa hồ nghe thấy âm thanh oán giận mắng to, nhưng Ngải Tâm Lam mơ mơ màng màng , lại không biết đã xảy ra cái gì……

“A, tôn nhi ngoan……”

Tiếng la hoảng sợ, cơ hồ mang theo ma lực kinh thiên động địa!

Một lão nhân râu tóc bạc trắng thở hổn hển chạy lại, nhìn hình ảnh mơ hồ dần dần kia, hai mắt trợn trừng kinh ngạc……

“Kiếp! Kiếp! Kiếp!”

Nói ba tiếng lên tiếp, người cũng tê liệt vô lực ngã xuống, đều do hắn, mê rượu, đến muộn chỉ trong chốc lát!

Nhưng một lát nhỏ nhoi này, đã muốn tạo ra đại họa ngút trời!

======== lửa đỏ ===========

“Tiểu vương gia, về sau không cần lại đây tìm ta ……”

Ánh mắt đỏ rực , khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt không có một tia huyết sắc!

Nàng không khóc ra tiếng, nhưng nước mắt trong mắt cũng không chịu được !

Lưng tròng, lóng lánh , lại cố chấp kiềm chế , chính là không chịu rơi xuống!

Thân mình nhu nhược, bởi vì vẻ kiên cường của nàng mà có vẻ càng thêm điềm đạm đáng yêu!

Tiểu vương gia muốn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nhưng nàng lại vội vàng lui về phía sau vài bước, cố chấp không cho hắn tới gần!

“Ôn nhu, ngươi không cần như vậy. Ngươi như vậy, tâm của ta, sẽ càng đau ……”

 

 

 

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 6

Chương 6: Nguyệt Lão dễ nhìn (2)

Edit: Iss iu *chụt*

Mỹ nhân khóc thì……

Hắn còn có thể miễn cưỡng chịu được một chút, nhưng xấu nữ nhân này……

“Ô ô, ngươi mệt còn bộ dạng tốt như vậy, quả thực chính là phá hư…… Khi dễ người……”

Ngải Tâm Lam tiếp tục khóc lớn , dù sao nàng cũng là xấu nữ nhân rồi, hắn cũng gặp qua bộ dáng không ra gì tối hôm đó của nàng rồi……

Nàng còn có cái gì mà phải cố kỵ chứ?

Ô ô……

“Xấu nữ nhân, ngươi muốn làm mỹ nữ?”

Nhìn nàng khóc một giờ cũng không có dấu hiệu đình chỉ, Nguyệt thiếu bất đắc dĩ hỏi!

Kỳ thật, hắn cũng nghĩ bỏ lại nữ nhân này rồi rời đi !

Nhưng móng vuốt của nữ nhân này lại cố tình giữ chặt lấy hắn!

Biện pháp dùng lực làm bị thương nàng, dường như có điểm vô nhân đạo!

Huống chi, người là hắn do mang tới, đương nhiên hắn cũng muốn đưa trở về!

“Mỹ nữ? Có khả năng sao?”

Nghe đến cái từ này, Ngải Tâm Lam liền ngừng khóc, cúi đầu đánh giá chính mình:

Nhìn tư chất này của ta, chính là chỉnh dung n lần ( ý là nhiều vố số lần ), cũng khó mà biến thành tuyệt sắc a!

“Ta là Nguyệt thiếu, đương nhiên có thể……”

Nguyệt thiếu duỗi tay ra, trước mặt Ngải Tâm Lam liền ra một tấm gương, chỉ nhìn thấy một tuyệt sắc mỹ nữ lẳng lặng nằm ở trên giường……

Ngạch, thực là tuyệt sắc , chính là, cảm giác có điểm kỳ quái……

“Ai vậy?”

Chỉ vào mỹ nữ giống như rối gỗ kia, Ngải Tâm Lam khó hiểu hỏi.

Nữ nhân này, đẹp như vậy, này không phải càng đả kích lòng tự tôn đáng thương của nàng sao?

“Muốn biến thành hình dạng của nàng sao? Ngươi không phải muốn một tên dễ nhìn anh tuấn nhiều tiền sao? Nàng, có thể……”

Nguyệt thiếu tà mị cười, nếu không phải hắn lúc trước uống rượu say, như thế nào gặp đến xấu nữ nhân này?

“Ngạch…… Ta cũng có thể biến thành như vậy?”

Không thể nào?

Cảm giác thực nguy hiểm a!

Ngải Tâm Lam khó có thể tin nhìn Nguyệt thiếu, Nguyệt thiếu nhếch nhếch bạc thần:

“Chỉ cần ngươi đi qua, nàng chính là của ngươi ……”

“Tiền đủ nhiều sao? Có được dễ nhìn sao?”

[⊙ω⊙]

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 5

Chương 5 : Nguyệt lão dễ nhìn (1)

“Là Nguyệt thiếu!”

Sửa lại lần thứ mười một a, nữ nhân trước mắt này lớn lên quả thực rất xấu, đầu thì lại ngốc, Nguyệt thiếu bắt đầu hoài nghi, nữ nhân háo sắc trước mắt này, đầu của nàng là làm bằng cái gì a ?

Kim cương, kim cương, hay là đá tảng?

Vì cái gì vẫn kêu hắn là Nguyệt lão chứ?

Nguyệt lão, là gia gia của gia gia của gia gia của hắn, đã sớm về hưu mấy ngàn năm .

Hiện tại người chưởng quản nhân duyên là hắn, nhân nghĩa Nguyệt thiếu, bất quá là nhân gian lạc hậu kia, vẫn không biết mà thôi!

“Ha ha, Nguyệt thiếu, đã nhớ kỹ! Nhưng ngươi muốn dẫn ta đi nơi nào?”

Khó hiểu nhìn Nguyệt lão khô khốc này……

Ngạch, hắn là người nối nghiệp, hiện tại nên gọi Nguyệt thiếu, Ngải Tâm Lam mê mê hỏi!

Cái tên Nguyệt thiếu kia đi rất nhanh a, nàng đều có chút đuổi không kịp hắn !

Đi nhanh vài bước, chân nhỏ của nàng rốt cục đã vượt qua được Nguyệt thiếu, vươn tay lôi kéo cánh tay hắn, như vậy sẽ không sợ không theo kịp !

[⊙▽⊙]

“Xấu nữ nhân, buông móng vuốt của ngươi ra……”

Gì?

Móng vuốt?

Bàn tay ngọc ngà thon dài mềm mại tinh tế mà lại xinh đẹp vô song này của nàng từ khi nào thì giáng cấp thành móng vuốt ?

Tuy rằng nàng lớn lên không phải tốt lắm, là có hơi xấu một chút, nhưng…

Nhưng dễ nhìn à, ngươi cũng không cần đả kích lòng tự trọng nho nhỏ của ta như vậy chứ!

Môi mím lại, Ngải Tâm Lam cũng không khóc, đôi mắt không lớn nước mắt lưng tròng , vẻ mặt ai oán nhìn tuyệt mỹ dễ nhìn ở một bên……

Bất quá, tay nàng cũng không có buông cánh tay của dễ nhìn ra–

Hắn không phải đã nói sao?

Bảo nàng bỏ móng vuốt ra!

Nàng không có móng vuốt, cho nên, thật có lỗi, nàng không biết nên bỏ ra như thế nào!

“Ngươi bộ dạng vốn đã xấu, hiện tại, lại càng xấu ……”

Chán ghét nhìn xấu nữ nhân này sắp khóc, Nguyệt thiếu âm thanh lạnh lùng nói!

“Ô ô, ngươi…… Ngươi đúng là người xấu, đã vậy còn nói quá cho người ta…… Người ta cũng muốn lớn lên xinh đẹp yểu điệu, nhưng……

Ô ô, gien của lão ba lão mẹ bị biến dị , người ta có biện pháp nào……”

Toát cả mồ hôi a……

Biến dị gien……

Nguyệt thiếu mặt nhăn mày nhíu, có lẽ, hắn thật sự không nên rãnh rỗi không có việc gì làm mà đến đây một chuyến !

“Nữ nhân, đừng khóc……”

Có điểm đau đầu nhìn nữ nhân này khóc đến mức hoa rơi nước chảy, hắn đau đầu nhất là nữ nhân khóc!

 

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 4

Chương 4 : Đây gọi là hảo nam nhân?

“Tiểu Ngải, điều này ngươi cũng không biết sao? Nam nhân như vậy mới yên tâm, nhìn ngoại hình của hắn, sẽ không phải là loại người tùy tiện ra tường* ( ngoại tình ) đâu!”

Yên tâm cái đầu a! Hắn muốn ra tường sao? Hơn nữa, với cái gương mặt, ai muốn ra tường a!

Ngải Tâm Lam không chớp mắt, nàng quyết định trực tiếp đánh người!

“Quên đi, ngươi nói hắn tốt như vậy, vẫn là giữ cho ngươi đi! Ta mới hai mươi lăm tuổi, không lớn, không xứng với nam nhân  có điều kiện tốt như vậy đâu!”

Bằng hữu gì chứ, nói đúng sự thật thì cái người này cũng đủ để làm ba ba của nàng ta a!

“Tiểu Ngải, ta cũng muốn tìm cho ngươi kẻ có điều kiện tốt một chút , nhưng y theo điều kiện của ngươi, muốn tìm anh tuấn nhiều tiền, thật sự quá khó khăn . Ta cũng chỉ chọn hàng tốt nhất trong đó, tận lực chọn người thích hợp !”

Điều kiện của nàng? Ngải Tâm Lam không hờn giận trừng lớn mắt:

“Điều kiện của ta thì làm sao? Ngươi nhìn ta đi, mắt là mắt, mũi là mũi, miệng là miệng , làm sao không tốt !”

Khó hiểu chỉ vào chính mình, tuy rằng lớn lên không phải nhìn tốt lắm, nhưng tối thiểu nên có cái gì cũng đều có cái đó a!

Làm sao có cái gì không tốt ? Tuy rằng mắt của nàng có nhỏ một chút, mũi có lớn một chút, môi không đủ hồng nhuận, nhưng ai có thể quy định nữ nhân bộ dạng không đẹp cũng chỉ có thể tìm loại bia* nam này ? ( ý nói mấy ông bụng bia á )

Nàng cũng không tin , nàng sẽ đi tìm người dễ nhìn, hơn nữa là tuyệt sắc dễ nhìn anh tuấn nhiều tiền!

[●0●]

“Dễ nhìn, ngươi thật sự…… Thật là nguyệt lão?”

Nhìn mĩ nam tuyệt sắc này thân cao hơn một mét tám mươi lăm, mắt sáng mày ngài, mũi thẳng môi mỏng, áo trắng như tuyết, tim của Ngải Tâm Lam tâm không nhịn được mà đập bình bịch kinh hoàng !

Khuôn mặt nhỏ nhắn không xinh đẹp lúc này cũng là hồng nhuận mềm mại trắng noãn, ánh mắt nho nhỏ sáng trong suốt

Oa, soái oa a, này tuyệt đối là dễ nhìn không có khả năng sản xuất ra lại được nữa a!

Nàng bất quá cũng chỉ là mộng mơ một chút mà thôi, không nghĩ tới thế nhưng lại nhìn thấy một nhân vật cấp tuyệt sắc không xuất bản ra được như vậy nữa!

Hắn hiện tại mặc một thân trường bào màu trắng, bao bọc lấy thân hình cao ngất rắn chắc kia, nếu cởi ra……

Khụ khụ khụ, kỳ thật bình thường nàng cũng không phải háo sắc như vậy, bất quá là do dễ nhìn này bộ dạng rất đẹp, nàng bất quá cũng là nhịn không được ở trong đầu YY một chút mà thôi!

 

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 3

Chương 3:  Đây gọi là hảo nam nhân?

Edit: Isshiki

[⊙^⊙]

“Tiểu Điệp, nam nhân ngươi thiệu cho ta giới chính là đây sao?”

Thật vất vả từ bên cạnh nam nhân bụng bia mặt cóc kia thoát ra được, Ngải Tâm Lam bốc lửa nhìn bạn tốt của chính mình!

Dù có làm hại người cũng không thể làm hại người đến mức như vậy, nói là giới thiệu cho nàng một tên dễ nhìn anh tuấn nhiều tiền, nhưng kết quả……

Ngươi xem nam nhân này, đúng là tây trang ( đồ tây-áo vest) giày da, đi cũng là xe có tiếng ( ý là xe xịn ) , nghe nói cũng có biệt thự, vừa nhìn đã thấy là bộ dáng rất nhiều tiền rất nhiều vàng!

Nhưng còn người thì sao?

Tuổi, ít nhất cũng đã ngoài bốn mươi, mặt bành ra, giống như bánh bao nắn quá mức , quả thực chính là dùng khí mà nung lên!

Dáng người, lại càng không cần nói, mặt đã béo thành như vậy , dáng người có thể tốt được sao?

Cái bụng khoa trương kia lại càng không cần phải nói, vừa nhìn qua đã thấy, ít nhất cũng phải mang thai ngoài bảy tám tháng!

Dường như hắn cúi đầu, cam đoan không thấy biểu hiện của chính mình!

Tuy rằng nói, hiện tại là đang tìm lão công, không thể chỉ nhìn bề ngoài mà còn phải chú ý đến nội tâm bên trong, nhưng mà cũng không thể cách xa nhiều như vậy chứ?

“Tiểu Ngải, không được sao? Hắn tốt lắm a, ta cảm giác cũng rất không sai a!”

Ha ha, đây chính là con người Vương Lão Ngũ cấp bậc kim cương a, giá trị con người trên cả triệu, hiện tại vẫn độc thân như cũ!

“Ngươi xem hắn đã lớn hơn bao nhiêu rồi?”

Ngải Tâm Lam phẫn nộ nhìn bnaj tốt của chính mình, tuổi không được, không bàn nữa!

“Bốn mươi lăm a! Tiểu Ngải a, nam nhân ba mươi mốt là đóa hoa, nam nhân bốn mươi lại chính là thời điểm nở rộ rực rõ nhất. Hơn nữa, nam nhân như vậy không dễ dàng ra tường* ( ngoại tình ), còn biết thương người nha……”

Tiểu Điệp ha ha cười, Ngải Tâm Lam cả giận nói:

“Bốn mươi lăm? Lão ba của ta cũng còn chưa đến năm mươi tuổi đâu! Ta muốn tìm lão công, chứ không phải lão ba!”

[⊙▽⊙]

Nếu để cho lão ba biết, phỏng chừng sẽ lột da nàng!

“Ai, Tiểu Ngải a, ngươi cũng quá lạc hậu đi? Nam nhân lớn một chút không có chuyện gì, có tiền mới là thật tế nhất……”

Hãn, nam nhân lớn đúng là không có chuyện gì, nhưng lớn hơn đến hai mươi tuổi, coi như là lớn hơn một chút thôi sao?

Lắc đầu, các nàng vốn không có tiếng nói chung, muốn khóc quá a……

“Vậy ngươi nhìn hắn béo vậy, dường như giống đầu heo, ta……”

Xem thể trọng, hắn tối thiểu là nặng hơn gấp đôi nàng!

Vừa nhìn đã thấy giống heo béo phị, nàng nhìn đã thấy không thuận mắt!

 

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 2

Chương 2: Nón xanh hoa lệ nhất trong lịch sử 2

Edit: isshiki

Chọc hắn tức giận, bị đuổi ra đi là chuyện rất nhỏ!

Nếu như bị giết, vậy có thể sẽ phiền toái !

Ủy khuất gục đầu xuống, trong lòng thầm than:

Vương phi đáng thương, cái này phỏng chừng……

“Đưa tiện nhân kia lên đây cho bổn vương! Bổn vương muốn lột da nàng, rút gân nàng, đem nàng cắt ra thành một ngàn tám trăm mười sáu miếng!”

Hai tròng mắt, giống như liệt hỏa hừng hực thiêu đốt, cơ hồ muốn đem toàn bộ căn phòng thiêu rụi hất cả!

Khuôn mặt tuấn mỹ, hiện tại giống như la sát địa ngục đến lấy mạng, làm cho người ta không thể không hoài nghi, người gọi là tiện nhân kia lại đây, hắn có thể thật sự đem nàng ăn sống nuốt tươi hay không!

Mà toàn thân hắn, lúc này đều tản ra lệ khí người đến giết người, quỷ đến giết quỷ!

“Vương…… Vương gia…… Nhưng Vương phi cùng ngài…… Động phòng quá……”

“Động phòng cái rắm! Hừ, bổn vương ngay cả đầu ngón tay của nàng cũng chưa chạm qua!”

Nam tử hừ lạnh một tiếng, lời thô tục đều thốt ra, thế nhưng hắn không cảm giác được!

Hắn không chạm qua đầu ngón tay của nàng, nhưng chạm qua … của nàng <… là gì nhỉ, heheh…>

Chết tiệt, nữ nhân chết tiệt kia, nàng là của hắn , hết thảy của nàng đều là của hắn !

Nàng cũng dám để cho nam nhân khác động vào nàng!

Còn có đứa nhỏ, nàng thế nhưng có đứa nhỏ của nam nhân khác!!!

Muốn chết mà!

Nàng, còn có tên nam nhân chết tiệt kia, hết thảy đều con mẹ nó đáng chết!  < anh Vương gia này mở miệng ra là chửi thề a… đầu độc mấy mầm non ngây thơ nhà ta mất >

Trợn trừng mắt, trong ánh mắt mang theo tức giật ngút trời, hắn, đột nhiên muốn hủy diệt hết thảy!

“A……???”

Cho dù run rẩy,  sợ hãi, mọi người vẫn nhịn không được kinh ngạc trừng lớn ánh mắt, miệng giương rộnglên –

Nhớ rõ ngày thành thân hôm đó, Vương gia cùng Vương phi ở trong hỉ phòng ngây người thật lâu thật lâu……

Nhớ rõ ngày đó, trong hỉ phòng tình hình chiến đấu rất là kịch liệt kinh thiên động địa a……

Nhưng Vương gia nói như vậy, chẳng phải là trực tiếp chứng minh, đứa nhỏ này không phải là của hắn sao?

Vương phi –

Nữ nhân trước khi thành thân bị đồn đãi là đã bị vũ nhục, vừa thành thân đã bị thất sủng đưa đến lãnh cung, Đông Minh vương của bọn họ là tiểu vương gia được đương kim hoàng thượng sủng ái nhất, tiếng tăm vang dội  đến tận trong lòng của đệ nhất mỹ nữ, phong lưu phóng khoáng, tuấn mỹ vô song, anh dũng vô địch, thế nhưng lại mang trên đỉnh đầu đại nón xanh siêu cấp hoa lệ!!!

——

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Chương 1

Chương 1: Nón xanh* hoa lệ nhất trong lịch sử

Edit: Ao-the isshiki iu vấu (phu quân ta áh)

Ajzzz, sao bao nhiêu ngày hẹn tới hẹn lui, cuối cùng thì nhà ta đã trình lành chương truyện đầu tiên. Mong mọi người thưởng thức ah

“Vương gia, Vương gia……”

Tiếng la bất an vang lên, gương mặt đỏ bừng thở hổn hển chạy tới , là trung niên nam tử quần áo đẹp đẽ quý giá, thân thể có hơi hơi mập một chút, nhìn đã hơn bốn mươi năm mươi tuổi!

Mà cái người bị gọi là Vương gia kia, lúc này đang ngồi ở trước bàn, quần áo mở ra một nữa, cơ ngực rắn chắc trắng nõn vừa lúc đều lộ ra.

Bốn năm nữ tử xinh đẹp quần áo lộ ra, gắt gao vây quanh hắn, bộ ngực to lớn đầy đặn dán chặt lên trên người hắn, hận không thể đem toàn bộ thân mình như rắn nước đều quấn chặt lên!

Ôn nhu đẩy ra một mỹ nhân ở bên trái, bàn tay to lại ác ý ở trên phần đầy đặn của mỹ nhân xấu xa nhéo vài cái, khiến cho mỹ nhân kinh hô một tiếng. ( ta cũng muốn ré lên đây, xuất hiện mất phong độ quá )

Môi mỏng đỏ mọng, hơi hơi di chuyển, vừa vặn ám muội cắn lấy chum nho mỹ nhân bên phải đưa qua, tinh tế nhấm nuốt, lại nhận một chén rượu mỹ nhân khác đưa qua, cao nhã nhấp một ngụm, đuôi lông mày cong lên, tà mị thốt ra:

“Chuyện gì?”

“Hỉ…… Sự…… là việc vui…… Hồi Vương gia, Hồ đại phu vừa mới, vừa mới nói…… Nói Vương phi…… Mang thai ……”

Trung niên nam tử run run quỳ xuống, nếu có thể, hắn cũng không nghĩ nói ra !

Nhưng sự kiện này cũng không phải là nhỏ, không nói cho Vương gia, hắn cũng đừng muốn sống !

“Ngươi nói cái gì?”

Tay đột nhiên hất lên, rượu ngon từ ban tay to mà thon dài xinh đẹp của nam tử chảy xuống, trong không khí phiêu tán mùi hương rượu, mà cái chén kia, chẳng biết đã rơi đi đâu!

“Hồ đại phu nói…… Vương phi…… Vương phi có thai, nàng…… Mang thai …… Có một tháng ……”

[⊙0⊙]

“Tiện —- nhân —-!”

Giận dữ vung tay lên, rượu ngon món ngon trên bàn rầm một tiếng bị hất bay lên, những mỹ nhân vốn nhu nhược không có xương dán ở trên người hắn đều sợ tới mức quỳ xuống đất, cho dù những mảnh sứ vỡ cắt lên da thịt trắng nõn non mềm bóng loáng như nước của chính mình, các nàng cũng không dám động đậy dù chỉ một chút!

Máu đỏ tươi nhiễm đỏ một mảnh lên mảnh sứ vỡ trắng noãn, khiến trên mặt chúng nổi lên một lớp màu đỏ tự nhiên, cũng làm căng thẳng thần kinh các nàng.

Nhưng lúc này Vương gia giận dữ, các nàng thậm chí ngay cả rên rỉ một tiếng cũng không dám.

Tính tình của Vương gia, ai không biết?

(*) : bị cắm sừng a, cái này chắc ai cũng hiểu nhở

—————————————————————-

Tặng nương tử San San yêu dấu của  ta

Hồ hoan phi ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta – Văn án

Kekeke, đây là món quà cưới của phu quân iu vấu tặng cho ta, một lần nữa xin chân thành cảm ơn phu quân dù bận đến đâu cũng đã cố gắng ưu tiên cho ta 1 tuần 2-3 chap, *chùi nước mắt, hỉ mũi cái rẹt*

Tên: Hồ phi hoan ái: Tìm một vị bạo quân đến sủng ta

Tác giả: Lửa đỏ.

Nguồn cv:  ss muacauvong bên tàng thư viên  Convert

Bản cv: Đã xong

Bản edit: Tùy thuộc vào phu quân của ta ah

Văn án:

“Các ngươi…… Đừng tới đây……”

Năm sáu cái đáng khinh nam nhân mê đắm nhìn nàng, nàng gắt gao ôm trong lòng vừa mới lấy đến tiểu ‘Cẩu cẩu’, tuyệt vọng nói:“Ai tới cứu ta, ta lấy thân báo đáp!”

Ngạch, tuyệt thế dễ nhìn là tới , khả cứu của nàng cũng không chích một cái, nàng nên hứa cho ai?

Là anh tuấn nhiều kim, quyền thế ngập trời phu quân Vương gia, vẫn là cái kia ôn nhu thâm tình ám dạ dễ nhìn?

Uy, con chó nhỏ cẩu, ngươi là không phải hư hỏa rất vượng ? Để làm chi động bất động liền lưu máu mũi a! Chẳng lẽ bổn tiểu thư ma quỷ dáng người, ngay cả ngươi cũng hiểu được thưởng thức?

Còn có còn có, thối đại phu, ngươi nói ai mang thai ? Người ta đều còn không có cùng dễ nhìn cái kia cái kia đâu, như thế nào khả năng hội mang thai?

Trích đoạn 1

“Dễ nhìn, ngươi thật sự…… Thật là nguyệt lão?”

Nhìn này thân cao một thước bát ngũ đã ngoài, tuấn mi tinh mục, quỳnh mũi bạc thần, áo trắng như tuyết tuyệt sắc mĩ nam, ngải tâm lam tâm liền nhịn không được xì xì kinh hoàng !

Không xinh đẹp khuôn mặt nhỏ nhắn lúc này cũng là hồng nhuận nhuận trắng noãn nộn , nho nhỏ ánh mắt sáng trông suốt , vô số khỏa hồng tâm sưu sưu sưu mạo hiểm!

Oa, soái oa a, này khả tuyệt đối là cái không xuất bản nữa dễ nhìn a! Nàng cũng bất quá là làm mộng mơ hồ một chút hạ mà thôi, không nghĩ tới thế nhưng nhìn đến cái như vậy không xuất bản nữa cấp tuyệt sắc nhân vật!

Hắn hiện tại mặc một thân áo trắng trường bào, bao vây trụ kia cao ngất rắn chắc thân hình, nếu cởi ra……

Khụ khụ khụ, kỳ thật nàng bình thường cũng không như vậy sắc , bất quá là này dễ nhìn bộ dạng rất đẹp, nàng cũng bất quá là nhịn không được ở trong đầu YY một chút hạ mà thôi!

Trích đoạn 2:

Con chó nhỏ cẩu!!!

Chết tiệt nữ nhân, của nàng ánh mắt sẽ không là mù đi?

Hắn toàn thân, làm sao trưởng như là con chó nhỏ cẩu ? Hắn là hồ ly, trên thế giới nhất trân quý chồn bạc!

Nhưng là, này nữ nhân, thế nhưng kêu hắn con chó nhỏ cẩu!

Chưa oán giận hoàn, khéo léo thân mình liền lăng không bay đứng lên! Mà kia gắt gao dán hắn hồ ly đầu , đúng là……

Mềm , ôn nhu , toàn bộ đều tễ đến hắn hồ ly trên đầu!

Là của nàng ngực!!! Cảm giác thực mềm yếu, cũng thực thoải mái……

Hắn bất an động hạ hồ ly đầu, nhất chích nhu nhược không có xương tay nhỏ bé liền thân lại đây, ôn nhu vuốt ve hắn bóng loáng hồ ly mao!

Kia thủ xúc cảm, tốt lắm! Này, có tính không là, cũng là một loại đào hoa ?

Mà hắn, tuy rằng nay bộ dáng là hồ ly, nhất chích rất nhỏ hồ ly!

Khả hắn, trong khung nhưng cũng là một cái thành thục nam nhân!

Này nữ nhân làm như vậy, rõ ràng chính là — khiêu khích hắn sao?

Mặt cọ một chút liền đỏ lên, bất quá cũng may mắn này hồ ly mao chống đỡ, ngoại nhân căn bản là nhìn không tới!

Trích đoạn 3:

Đỏ thẫm gả y, có vẻ kia trương bàn tay đại khuôn mặt nhỏ nhắn, càng thêm kiều tiểu khả nhân, kia nãi bạch làn da, thoạt nhìn càng thêm trong suốt trong sáng!

Không công , nộn nộn , phấn đô đô , làm cho hắn nhìn đều nhịn không được muốn niết thượng một phen!

Cặp kia như nước bàn sáng ngời mắt to, sáng quắc sinh huy mâu quang, hồng đô đô môi anh đào, cử kiều quật cường quỳnh mũi……

Thon dài ngón tay nhẹ nhàng khơi mào ngải tâm lam kia đầy cằm, cũng làm cho nàng phục hồi tinh thần lại……

“Nương tử, còn vừa lòng?”

Trêu đùa thanh âm, đỏ bừng Ngải Tâm Lam mặt cười, hai mạt mây đỏ lặng lẽ đi đi ra, làm cho vốn là mềm mại khuôn mặt càng thêm làm cho người ta tâm đãng thần di.

Những lời này, nhưng là hắn khiêu khích?

VÌ ĐÂY LÀ MÓN QUÀ PHU QUÂN TA TẶNG CHO NÊN ĐỀ NGHỊ CÁC NÀNG KHÔNG ĐƯỢC MANG ĐI ĐÂU. XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN

Thông báo!!!

Mọi người àh, tình hình hiện nay là bộ Oanh Thanh Hỗn Loạn đã có người nhận làm rồi, và cũng bắt đầu edit giống như ta vậy đó, ta không thích phải tranh chấp một chút xíu nào hết. Nếu mọi người muốn ta edit tiếp thì ta sẽ làm tiếp, còn nếu không thì ta sẽ đổi truyện khác, ý kiến của mọi người như thế nào? Ta có nên làm tiếp không nhỉ, ta đang rất phân vân a

Ps: Trang web của nàng đó là chibeo1996.wordpress.com.vn

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.